Những khúc hát của kẻ ở ẩn trong thành phố Tôi không còn nhớ mình bắt đầu sống chậm từ khi nào. Có lẽ là sau khi đã trả xong món nợ cuối cùng. Cũng có lẽ là sau khi đứa con trai đủ lớn để tự bước trên con đường của nó. Hay có lẽ là từ ngày tôi thôi không còn mong một phép màu xảy ra nữa. Người ta thường nghĩ, một đời người được chia thành nhiều chặng. Tuổi thơ. Tuổi trẻ. Tình yêu. Gia đình. Thành công. Rồi tuổi già. Nhưng đến khi đi gần hết con đường ấy, tôi mới hiểu, đời người thật ra chỉ có hai phần. Một phần là những năm tháng ta cố gắng trở thành một ai đó. Phần còn lại là những năm tháng ta học cách trở về làm chính mình. Tôi đã sống gần hết phần đầu. Những năm cuối đời này, tôi chỉ còn muốn sống phần sau. Tôi vẫn ở giữa Sài Gòn. Vẫn thức dậy mỗi sáng trong căn nhà nhỏ. Vẫn tự pha cho mình một ly cà phê. Vẫn nhìn dòng xe đi qua con hẻm dưới nhà. Thành phố chưa từng thay đổi. Chỉ có người ngồi bên hiên nhà là đã khác. Tôi không còn viết để níu giữ một người. Tôi cũng không còn viết...
Gió Tháng Mười Hai
Miền Nhớ của Kẻ Ở Ẩn Trong Thành Phố