Chuyển đến nội dung chính

Du khúc Gió Tháng Mười Hai

 🍂 Hoài Xuân

Có những mùa xuân…

Không phải vì hoa đã tàn mà trở thành cũ.

Cũng không phải vì thời gian đi qua mà chúng ta quên mất.

Mà bởi…

người của mùa xuân năm ấy, đã không còn là người của hôm nay.

Ta từng nghĩ thanh xuân sẽ là mãi mãi.

Mãi mãi đến mức một lời hẹn có thể chờ thêm một lần.

Giấc mơ về một mái nhà có thể còn đợi ta trở về.

Về một người thương có thể còn đợi ta mãi bên hiên,

dưới một mùa mưa,

dưới một vầng trăng,

dưới một mùa xuân không bao giờ khép lại.

Ta đã từng tin như thế.

Và rồi…

Đi qua những con đường không còn tên người cũ.

Đi qua những thành phố sáng đèn nhưng có những đêm…

không biết phải trở về đâu.

Ta đi qua những được mất của nhân gian.

Đi qua những cuộc gặp rồi chia xa.

Đi qua mái tóc xanh…

để một ngày giật mình nhận ra,

trên đầu mình đã có những sợi bạc.

Cho đến khi ngoảnh lại…

Ta mới hiểu.

Mình không đánh mất một mùa xuân.

Ta đánh mất người đã từng là mùa xuân ấy.

Đánh mất giấc mơ về một mái nhà luôn rộn ràng tiếng trẻ.

Đánh mất giấc mơ về những bữa cơm có người đợi ta về.

Đánh mất một bàn tay từng nắm lấy tay mình

như thể níu giữ bình yên cho ta.

Và đau nhất…

Là ta đánh mất chính mình của những ngày còn rất trẻ.

Có những buổi chiều,

chỉ một cơn gió đi ngang hàng cây cũ

cũng đủ làm một đời ta chao nghiêng.

Một tiếng chim xa…

một chiếc lá rơi…

một mùi hoa thoảng qua hiên nhà…

cũng có thể mở tung cánh cửa ký ức

mà ta đã mất cả đời để cố khép lại.

Ta cứ tưởng thời gian sẽ cuốn tất cả đi.

Nào ngờ…

Có những điều càng xa,

lại càng xanh trong đáy mắt.

Có những người tưởng đã quên,

lại âm thầm ở lại

đến tận những năm tháng cuối cùng của đời ta.

Và có những mùa xuân…

dù đã đi qua rất xa,

vẫn còn ở lại… trong sâu thẳm lòng ta.

“Hoài Xuân” không phải là nhớ một mùa hoa.

Mà là nhớ một người.

Nhớ một giọng nói đã cũ.

Nhớ một ánh mắt từng khiến cả thanh xuân ta trở nên dịu dàng.

Nhớ một phiên bản của chính mình

mà ta biết…

dù có đi hết một đời,

cũng không thể nào quay lại.

Nhưng có lẽ…

điều khiến lòng ta bật khóc

không phải là mùa xuân đã bỏ ta đi.

Mà là lúc mùa xuân đi qua rất khẽ,

ta mới chợt nhận ra…

mình đã bước qua một mùa thanh xuân.

Vậy nên nếu một ngày xuân trở lại…

Xin đừng đánh thức lòng ta.

Hãy cứ để một mùa xuân nằm yên

ở nơi nào đó… trong miền ký ức.

Để hoa vẫn vàng bên hiên cũ.

Để gió vẫn đi qua hàng cây năm trước.

Để người xưa,

dù đã khuất phía bình yên,

vẫn như còn ở lại…

trong tận sâu thẳm trái tim ta, một người… 

đã đi gần hết một đời.

Và nếu giữa muôn trùng gió nổi,

ta còn nghe được tiếng cũ từ một trời xa…

thì xin cứ để mùa xuân ấy ở lại.

Không cần trở lại.

Không cần nhắc nhớ.

Không cần tìm kiếm.

Chỉ cần…

đừng bước khỏi lòng ta.

Hoài Xuân…


══ ❖ ══

 🌧️ ĐỎNG ĐẢNH MƯA

Có những cơn mưa chợt đến như chưa hề báo trước.

Trời vẫn trong.

Gió vẫn rất nhẹ.

Vậy mà chỉ một giọt nước đầu tiên rơi xuống, cả một miền ký ức đã thức dậy.

Người ta thường nói mưa thất thường.

Tôi lại nghĩ…

Mưa chỉ hay…đỏng đảnh.

Đỏng đảnh có lúc dịu dàng như tay ai vuốt lên mái tóc đã pha màu thời gian. Đỏng đảnh có lúc hờn dỗi, phủ kín cả bầu trời, như muốn giữ chân một người đã đi rất xa. Và cũng vì đỏng đảnh, có những cơn mưa chẳng làm ướt áo ai, nhưng lại làm ướt cả một đời người.

Có lẽ ký ức không nằm trong một hình bóng cũ.

Không nằm trong những trang nhật ký đã úa màu.

Ký ức trú ngụ trong một mùi ngai ngái của cơn mưa đầu mùa. Trong tiếng lá rơi nghiêng trên ngõ vắng. Trong nhịp chân ai vô tình đi ngang con phố cũ. Chỉ cần một âm thanh rất nhỏ, một hạt mưa rất khẽ… là cả những năm tháng tưởng đã ngủ yên bỗng đồng loạt quay về.

Có những người đã đi qua cuộc đời ta như một cơn mưa.

Đến rất nhẹ.

Ở lại rất sâu.

Rồi lặng lẽ tan vào hư không.

Nhưng điều họ để lại không phải là nỗi buồn.

Mà là làm trái tim lại rung động mỗi khi trời chuyển gió.

Có người từng hỏi:

Điều gì bền hơn thời gian?

Có lẽ…

Là một ký ức được cơn mưa gìn giữ.

“Đỏng Đảnh Mưa” không kể về một cuộc chia ly.

Ca khúc chỉ lặng lẽ mở cánh cửa của những điều chưa từng rời khỏi chúng ta. Để rồi giữa tiếng mưa rơi, mỗi người sẽ gặp lại một gương mặt, một con đường, một mái hiên, hay một lời hẹn năm nào còn dang dở.

Và khi bản nhạc khép lại, biết đâu bạn sẽ nhận ra…

Có những cơn mưa chưa bao giờ đi qua bầu trời.

Chúng chỉ lặng lẽ rơi…

Ở một nơi rất sâu trong trái tim.

Rồi từ đó, rất khẽ…

Đánh thức cả cơn gió tháng mười hai.

Đỏng đảnh mưa… lại nghiêng trời rất nhẹ,

Một chút buồn… còn đọng ở hàng cây.

Một chút nhớ… rơi vào miền rất cũ,

Một chút tình… còn ở lại nơi đây.


                                                                                          ══ ❖ ══

🍁 LÃNG ĐÃNG THU

Có những mùa thu không bắt đầu bằng cơn gió lạnh.

Cũng không bắt đầu từ chiếc lá đầu tiên úa vàng.

Nó đến rất khẽ.

Đến từ một buổi chiều chợt nhận ra mái tóc mình đã pha màu sương. Đến từ con đường cũ vẫn còn nguyên hàng cây, nhưng người từng sánh bước đã lặng lẽ đi về một phía khác của thời gian. Đến từ tiếng chuông nhà thờ vọng xa, từ làn khói bếp cuối ngày, từ một khoảng lặng đủ dài để nghe trái tim mình cất lên những điều chưa từng nói.

Người ta thường nghĩ mùa thu là mùa của lá.

Có lẽ không.

Mùa thu là mùa của ký ức.

Mỗi chiếc lá rơi là một cái tên đã cũ.

Mỗi cơn gió thoảng là một lời từ biệt không hẹn ngày gặp lại.

Có những cuộc chia ly không cần nước mắt, chỉ cần thời gian đủ dài để biến một người từng rất gần thành một miền ký ức rất xa. Và rồi đến một ngày, khi ngoảnh đầu nhìn lại, ta mới hiểu rằng điều làm ta day dứt không phải vì đã mất đi một ai đó, mà vì đã từng có một mùa thu đẹp đến thế.

“Lãng Đãng Thu” không viết về nỗi buồn.

Ca khúc chỉ lặng lẽ góp nhặt từng chiếc lá của năm tháng, ghép lại thành một khoảng trời cũ, để mỗi người trong chúng ta biết rằng: có những điều không bao giờ thực sự rời xa. Chúng chỉ đổi hình thành gió, thành mây, thành ánh hoàng hôn cuối ngày… và ở lại trong tim như một mùa thu không bao giờ khép.

Nếu một lúc nào đó, giữa nhịp sống vội vàng, bạn chợt nhớ về một con người, một con đường, hay một khoảng trời đã rất lâu không trở lại…

Xin hãy lặng im.

Biết đâu…

Mùa thu ấy vẫn đang đợi bạn, ở một nơi tận sâu trong ký ức.


══ ❖ ══

🎼 Hoang Hoải Gió Tháng Mười Hai 

***

Gió tháng Mười Hai lại về hoang hoải,

Cô đơn ta… giữa quảng trường lên đèn.

Một thoáng lạnh bay ngang miền ký ức,

Mà ngỡ lòng vừa gọi khẽ một tên quen.

***

Quảng trường cũ vẫn những hàng cây ấy,

Vẫn con đường… hoang hoải dưới hoàng hôn.

Chỉ có chúng mình không còn đứng nữa,

Bên nhau nghe gió thổi lạnh trong hồn.

***

Ngày ấy em đến trong chiều rất muộn,

Mắt long lanh ngân ngấn một mùa đông.

Em đã nói, giữa một trời rất rộng:

“Mình cưới nhau đi…” — mà ta… lặng im.

***

Ta đâu biết một câu yêu rất nhỏ,

Lại theo ta tận cả cuộc đời sau.

Ta đâu biết bàn tay từng nắm chặt,

Rồi một ngày… buông khỏi một đời nhau.

***

Em đã đi qua tháng Mười Hai năm ấy,

Như gió vừa rời khỏi một dòng sông.

Không lời cuối, không một lần từ biệt,

Chỉ ta còn… đứng lại phía mùa đông.

***

Ta đã sống qua bao mùa thay lá,

Tập mỉm cười như thể chẳng còn đau.

Tập gọi tên những điều từng đánh mất,

Sống một đời… im lặng đến bạc đầu.

***

Có những lúc ta gần như quên được,

Rằng đời mình từng có một người thương.

Rồi gió đến… một chiều tháng Mười Hai ấy,

Thổi ngang qua… và tất cả hồi sinh.

***

Ta lại thấy em trong màu áo cũ,

Tóc buông dài theo gió phía quảng trường.

Ta lại nghe câu ngày xưa em nói:

“Hay là… chúng mình… cưới nhau đi?”

***

Ôi câu nói đã ngủ yên bao năm tháng,

Sao hôm nay thức dậy giữa hồn ta?

Một lời hẹn tưởng chỉ còn trong miền nhớ,

Lại hóa thành… nhát cắt giữa chiều qua.

***

Ta muốn chạy theo con đường năm cũ,

Muốn gọi tên người đứng phía hàng cây.

Nhưng trước mắt bỗng nhòe đi tất cả,

Nghe gió lùa… hoang hoải lạnh bàn tay.

***

Ta chợt hiểu người ta từng yêu dấu,

Chẳng bao giờ thật sự mất khỏi đời.

Em chỉ hóa thành một miền rất khác,

Thỉnh thoảng về… trong một thoáng gió thôi.

***

Nếu ngày ấy chúng mình đừng gặp gỡ,

Có lẽ đời chẳng hoang hoải mùa đông.

Nhưng nếu được… trở về năm tháng cũ,

Ta vẫn xin… trọn vẹn cuộc tình này.

***

Rồi gió khuất… chỉ còn ta ở lại,

Giữa quảng trường… giữa phố cũ… chiều đông.

Một lời hẹn đã không thành đôi lứa,

Mà thành thương… thành nhớ… đến… vô cùng.

***

Hoang hoải… gió… tháng Mười Hai…

Hoang hoải… một… đời…

══ ❖ ══


  ← Chương trước | Mục lục | Chương sau →

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Trang chủ

Gió Tháng Mười Hai

MỤC LỤC Lời tựa Chương 1 – Đứa con cả Chương 2 – Người đàn ông của chế độ cũ Chương 3 – Rời Cai Lậy Chương 4 – Biển làm tôi tự tin Chương 5 – V. Chương 6 – Tuyết Anh Chương 7 – 900 ngày Chương 8 – V. trở lại Chương 9 – Quảng trường tháng Mười Hai  Chương 10 – Ánh mắt anh T . Chương 11 – Cuộc hôn nhân im lặng Chương 12 – Miền Nhớ của một kẻ ở ẩn trong thành phố  Đoạn kết Ngoại truyện  Lời cuối của kẻ ở ẩn trong thành phố  Du khúc Gió Tháng Mười Hai 

Đoạn kết

Có những thứ không rời đi…               Chỉ là ta không còn quay lại.                                         *** Ta đi qua… một cuộc người rất chậm Giữa phố đông… như chiếc lá cuối mùa Bao năm tháng… gom thành cơn gió muộn Thổi ngang đời… rồi lặng lẽ thành mưa. Thành phố ấy… chưa bao giờ dừng bước Đèn vẫn vàng… qua từng ngả người đi Chỉ riêng ta… tự mình làm chiếc bóng Ẩn vào đêm… để khỏi lạc chính mình. Có những cuộc chia ly… không cần nước mắt Chỉ một lần… ngoảnh lại… đủ đau rồi Người đã khuất… giữa muôn ngàn khuôn mặt Ta cũng dần… khuất khỏi một cuộc đời. Từng nâng niu… những điều như bất tử Đến cuối cùng… cũng hóa bụi trên tay Danh là gió… tình là vầng trăng vỡ Chạm càng gần… càng lạnh phía đêm dài. Có những vết thương… chẳng còn ai thấy Vẫn âm thầm… nở trắng tựa hoa sương Mỗi nụ cười… là một lần khâu vá Một kiếp người… vá mãi chẳng lành hơn. Rồi c...