Chuyển đến nội dung chính

Ngoại truyện

Những khúc hát của kẻ ở ẩn trong thành phố

Tôi không còn nhớ mình bắt đầu sống chậm từ khi nào.

Có lẽ là sau khi đã trả xong món nợ cuối cùng.

Cũng có lẽ là sau khi đứa con trai đủ lớn để tự bước trên con đường của nó.

Hay có lẽ là từ ngày tôi thôi không còn mong một phép màu xảy ra nữa.

Người ta thường nghĩ, một đời người được chia thành nhiều chặng.

Tuổi thơ.

Tuổi trẻ.

Tình yêu.

Gia đình.

Thành công.

Rồi tuổi già.

Nhưng đến khi đi gần hết con đường ấy, tôi mới hiểu, đời người thật ra chỉ có hai phần.

Một phần là những năm tháng ta cố gắng trở thành một ai đó.

Phần còn lại là những năm tháng ta học cách trở về làm chính mình.

Tôi đã sống gần hết phần đầu.

Những năm cuối đời này, tôi chỉ còn muốn sống phần sau.

Tôi vẫn ở giữa Sài Gòn.

Vẫn thức dậy mỗi sáng trong căn nhà nhỏ.

Vẫn tự pha cho mình một ly cà phê.

Vẫn nhìn dòng xe đi qua con hẻm dưới nhà.

Thành phố chưa từng thay đổi.

Chỉ có người ngồi bên hiên nhà là đã khác.

Tôi không còn viết để níu giữ một người.

Tôi cũng không còn viết để chứng minh mình đúng sai.

Tôi viết vì sợ có một ngày, trái tim mình sẽ quên mất cách rung động trước một chiếc lá rơi, một cơn mưa ngang phố hay một buổi chiều đầy gió.

Có người hỏi tôi:

“Những bài hát này anh viết cho ai?”

Tôi cười.

“Cho bất cứ ai còn đủ chậm để lắng nghe.”

Tôi không còn gọi chúng là những bản tình ca.

Chúng chỉ là những lá thư tôi gửi lại cuộc đời.

Có bài được viết khi ngồi một mình trong quán cà phê quen.

Có bài ra đời trong một chuyến độc hành xuyên Việt.

Có bài được viết giữa đêm, khi cả thành phố đã ngủ.

Không còn ai trong những bài hát ấy mang tên Tuyết Anh.

Không còn ai mang tên V.

Không còn lời hẹn nào ở quảng trường thành phố. 

Không còn cơn gió tháng mười hai nào cần quay lại.

Chỉ còn con người.

Và nhân gian.

Tôi chợt hiểu…

Có những cuộc tình kết thúc để một con người bắt đầu.

Nếu ngày xưa tôi viết bằng nước mắt…

Thì hôm nay, tôi viết bằng sự bình yên.

Không phải vì nỗi đau đã hết.

Mà vì tôi đã học được cách đặt nó xuống.

Tôi gọi mười hai bài hát cuối cùng ấy là:

Mười Hai Khúc Gió.

Không phải gió tháng Mười Hai.

Mà là mười hai cơn gió mà tôi đã đi qua gần hết một đời.

────────────────────────────────────────

Khúc thứ nhất: Vạn Dặm Nhân Gian | Tìm Về Bản Tâm

Có lẽ, tôi bắt đầu hiểu cuộc đời khi đã đi qua quá nửa dốc nhân sinh.

Những năm tháng tuổi trẻ, tôi cũng từng như bao người khác. Từng tin rằng chỉ cần đi nhanh hơn, cao hơn, xa hơn, sẽ chạm được điều mình hằng kiếm tìm. Tôi từng nghĩ hạnh phúc nằm ở một nơi rất xa phía trước; từng ngu ngốc nghĩ rằng chỉ cần có thêm một chút danh, một chút thành tựu, một chút đủ đầy, rồi sẽ tìm thấy lại bóng hình tri kỷ cũ. 

Nhưng năm tháng không dạy con người ta bằng lời.

Năm tháng dạy bằng những cuộc gặp gỡ rồi chia xa. Bằng những lần được mất. Bằng người dấu yêu mà ta đã ngỡ sẽ cùng đi đến cuối con đường, cuối cùng chỉ còn là ký ức, chỉ còn là miền nhớ. Bằng con hẻm xưa ta đã từng đi qua suốt 900 ngày xưa cũ mà nay chẳng thể nào quay lại dẫu chỉ một lần.

Đến khi mái tóc bắt đầu pha màu gió núi, khi những chuyến đi không còn để chinh phục, mà chỉ để lặng lẽ ngắm một áng mây, nghe một dòng suối, uống một chén trà với một người xa lạ, tôi mới hiểu rằng điều đẹp nhất của hành trình này chưa bao giờ là nơi đến.

Mà là những nhân duyên đã gặp.

Có người chỉ đi cùng một đoạn.

Có người chỉ để lại một câu nói.

Có người bước qua đời ta như cơn gió.

Nhưng tất cả đều âm thầm góp thành tôi của hôm nay.

Vì thế, tôi không còn đi để tìm một miền đất hứa.

Tôi đi để hiểu thêm một cuộc đời.

Đi để biết mỗi gương mặt đều mang theo một câu chuyện.

Đi để thấy giữa mênh mông nhân thế, ai cũng đang lặng lẽ gánh trên vai những nỗi niềm mà người khác không nhìn thấy.

Và cũng đi…

để học cách trở về.

Không phải trở về một căn nhà.

Không phải trở về một thành phố.

Mà trở về nơi bình yên nhất trong lòng mình.

“Vạn Dặm Nhân Gian” là khúc ca mở đầu cho Mười Hai Ca Khúc Gió trong chương Ngoại truyện của Miền Nhớ | Gió Tháng Mười Hai.

Đó không phải là lời mời lên đường.

Mà là lời nhắn gửi của một người đã đi gần hết cuộc hành trình, dành cho những ai vẫn còn đang ở phía đầu con dốc.

Rằng nếu còn đủ sức để bước, hãy cứ đi.

Đi qua núi cao, biển rộng.

Đi qua những cuộc hợp tan.

Đi qua muôn vàn nhân duyên của kiếp người.

Đừng vội hỏi cuối con đường có gì đang đợi.

Bởi có những bài học chỉ hiện ra sau rất nhiều năm tháng.

Để rồi một chiều nào đó, khi ngoảnh nhìn lại cả quãng đời đã qua, ta chỉ mỉm cười mà biết rằng:

Vạn dặm nhân gian, vốn không phải hành trình đi tìm thế giới.

Mà là hành trình đi qua thế giới, để tìm về chính mình.

Vạn dặm nhân gian | Hành trình tìm về bản tâm.

────────────────────────────────────────

Khúc thứ hai: Vạn Dặm Nhân Gian | Tìm Về Chính Mình 

Có những con đường, ta đi mãi, đi mãi cũng không tới đích.

Không phải vì đường quá xa.

Mà vì ta vẫn còn mang theo quá nhiều điều chưa thể buông.

Ta lại lên đường để tìm một miền đất bình yên. Rồi lại đi tiếp để tìm một mái nhà. Sau đó lại rong ruổi tìm một bóng hình tri kỷ cũ. Cứ ngỡ rằng chỉ cần đi thêm một đoạn nữa, vượt thêm một ngọn núi nữa, băng qua thêm một tầng mây nữa, hạnh phúc sẽ ở phía bên kia.

Cho đến một ngày…

ta đứng giữa rừng thông lộng gió của Bảo Lộc, giữa sương mờ Lạc Dương hay những con dốc ngang trời của Dran, mới chợt hiểu rằng núi vẫn ở đó, mây vẫn ở đó, nhân gian vẫn ở đó; chỉ có lòng ta là còn mãi lang thang.

Hóa ra, vạn dặm chưa từng là khoảng cách giữa hai vùng đất, hai con người.

Mà là khoảng cách từ vọng tâm đến bản tâm.

Đi qua nhân duyên, để hiểu nhân duyên.

Đi qua hợp tan, để học cách buông.

Đi qua yêu thương, để biết yêu mà không còn nắm giữ.

Và đã đi hết một đời người…

ta mới nhận ra nơi muốn trở về chưa từng ở cuối con đường, mà vẫn luôn lặng lẽ chờ mình trong chính tim ta.

“Vạn Dặm Nhân Gian” là khúc ca dành cho những ai vẫn đang lên đường.

Không phải để tìm một thế giới khác.

Mà để, sau muôn vàn cuộc gặp gỡ và chia ly, cuối cùng đủ can đảm quay về với chính mình. Đó cũng là hành trình mà Gió Tháng Mười Hai vẫn âm thầm kể từ trang đầu tiên đến những dòng cuối cùng: cùng ta đi qua nhân gian, để tìm về chính mình.

────────────────────────────────────────

Khúc thứ ba: Vạn Dặm Nhân Gian | Vô Ưu cốc

Có những nơi, chỉ cần đặt chân đến một lần, người ta cứ ngỡ mình đã tìm thấy thiên đường.

Nhưng rồi mới hiểu…

Thiên đường không nằm ở một thung lũng, cũng chẳng ở một mái nhà nép dưới rừng thông.

Mà nằm ở khoảnh khắc lòng người thôi còn lưu lạc.

Suốt một đời, ta đi qua biết bao cuộc gặp gỡ. Đi qua danh lợi, hơn thua. Đi qua yêu thương rồi chia biệt. Đi qua những tháng năm cố gắng trở thành một ai đó trong mắt thế gian. Càng đi xa, đôi vai ta càng nặng. Càng có nhiều, lòng ta càng bất an.

Cho đến một ngày, giữa mây trắng Lạc Dương, giữa tiếng thông reo và dòng suối lặng lẽ của Vô Ưu Cốc, ta mới nghe rõ một thanh âm đã bị lãng quên từ rất lâu.

Đó là tiếng của chính mình.

Không còn tiếng chuông điện thoại. Không còn những cuộc hẹn. Không còn ai hỏi ta đã thành công ra sao, sở hữu bao nhiêu hay đứng ở vị trí nào giữa dòng đời.

Chỉ còn gió.

Chỉ còn mây.

Chỉ còn một chén trà còn nghi ngút khói, và một trái tim đang học cách thở thật chậm.

Có lẽ, Vô Ưu Cốc chưa bao giờ chỉ là tên của một homestay giữa thung lũng Lạc Dương. 

Đó là một miền trong tâm thức, nơi ta có thể đặt xuống mọi gánh nặng của hồng trần, buông hết những điều không còn thuộc về mình, để sau muôn vàn nhân duyên hợp tan, sau vạn dặm phong sương của kiếp người, ta vẫn còn đủ bình yên mà mỉm cười với chính bản tâm.

Bởi rốt cuộc, điều quý giá nhất mà nhân gian ban tặng không phải là một nơi để trốn khỏi cuộc đời.

Mà là một nơi để hiểu rằng, bình yên chưa từng ở cuối con đường.

Nó vẫn luôn lặng lẽ chờ ta… ngay trong chính mình.

“Vô Ưu Cốc” là một khúc ca khác trong mười hai Ca Khúc Gió của chương Ngoại truyện Gió Tháng Mười Hai.

Một khúc hát không mời ai rời bỏ nhân gian, mà mời người hữu duyên đi đủ xa, yêu đủ nhiều, đau đủ sâu… để rồi một ngày biết quay về. Không phải trở về một vùng đất, mà trở về nơi gió chưa từng ngừng thổi, suối chưa từng ngừng chảy, và bản tâm chưa từng rời xa ta.

Đi qua nhân gian, để tìm về chính mình.

────────────────────────────────────────

Khúc thứ tư: Vạn Dặm Nhân Gian | Buôn Đôn khúc 

Vạn Dặm Nhân Gian | Buôn Đôn khúc (Ama Kông: Kẻ mạnh nhất là người biết dừng)

“Đi qua nghìn trùng nhân duyên trên vạn dặm nhân gian để tìm về chính mình.”

Có những con người trở thành huyền thoại vì họ chinh phục được thế giới.

Nhưng cũng có những con người trở thành huyền thoại vì họ biết dừng lại trước chính mình.

Ama Kông là một người như thế.

Một đời băng qua đại ngàn, đối mặt với voi rừng, núi thẳm và hiểm nguy. Ông từng được xem là biểu tượng của sức mạnh Tây Nguyên. Nhưng điều khiến hậu thế kính phục hơn cả không phải là số lượng voi đã thuần phục, mà là khoảnh khắc ông hiểu rằng: có những chiến thắng cần phải dừng lại để sự sống được tiếp tục.

Đó không còn là chiến thắng của cơ bắp.

Mà là chiến thắng của trí tuệ.

Chiến thắng của lòng từ bi.

Và trên hết, là chiến thắng chính mình.

“Buôn Đôn khúc | Ama Kông: Kẻ mạnh nhất là người biết dừng” là một ca khúc khác trong tuyển tập mười hai ca khúc của hành trình Vạn Dặm Nhân Gian.

Đây là một bài hát không chỉ về Buôn Đôn, về đại ngàn hay huyền thoại săn voi. Đây là khúc tráng ca dành cho mọi người lữ khách đang miệt mài đi giữa cuộc đời, để rồi một ngày nhận ra rằng:

Có những đỉnh cao không nằm trên núi.

Có những chiến thắng không nằm ở người khác.

Và có những hành trình, càng đi xa càng chỉ để quay về.

Quay về với một trái tim biết đủ.

Một tâm hồn biết buông.

Một bản tâm chưa từng rời xa chính mình.

Bởi sau muôn trùng nhân duyên, sau vinh quang và được mất, điều còn lại không phải là những gì ta chinh phục được, mà là con người ta đã trở thành.

Kẻ mạnh nhất không phải là người khuất phục được muôn vật.

Kẻ mạnh nhất là người biết dừng đúng lúc, để giữ lại sự bình yên cho muôn loài và cho chính tâm mình.

Đó cũng chính là ý nghĩa của hành trình Vạn Dặm Nhân Gian.

Đi qua nghìn trùng nhân duyên trên vạn dặm nhân gian, để tìm về chính mình.

────────────────────────────────────────

Khúc thứ năm: Vạn Dặm Nhân Gian | Vọng Phu khúc 

Có những cuộc gặp gỡ chỉ kéo dài một khoảnh khắc.

Nhưng có những cuộc chờ đợi… dài bằng cả thiên thu.

Giữa biên ải Đồng Đăng, có một người đàn bà đã đứng lặng suốt nghìn năm. Người đời gọi nàng là Tô Thị. Họ kể về một người vợ hóa đá chờ chồng, rồi lặng lẽ bước qua như đi ngang một truyền thuyết.

Nhưng với tôi…

Nàng chưa từng hóa đá.

Chỉ là thời gian đã không còn đủ sức làm lay động một trái tim biết giữ trọn lời hẹn thề.

Có lẽ, trong mỗi chúng ta đều có một hòn Vọng Phu.

Đó có thể là một người chưa kịp nói lời từ biệt.

Là một cuộc tình chưa kịp trở về.

Là một lời xin lỗi chưa kịp cất thành lời.

Hay là chính bản thân mình… đã lạc mất giữa những tháng năm mải miết đi tìm hạnh phúc ở một nơi rất xa.

Chúng ta đi qua biết bao thành phố.

Đi qua bao đèo cao, vực sâu.

Đi qua muôn vàn nhân duyên chỉ gặp một lần rồi biệt mãi.

Tưởng rằng mình đang tìm kiếm một người năm cũ. 

Đến cuối cùng mới hiểu…

Điều mình đang tìm kiếm, lại là chính mình.

“Vọng Phu Khúc” không viết về sự chờ đợi của một nàng Tô thị.

Mà viết về sự chờ đợi của tất cả chúng ta.

Chờ một ngày lòng thôi nổi sóng.

Chờ một ngày tâm biết đủ để mỉm cười.

Chờ một ngày có thể tha thứ cho người, và cũng tha thứ cho chính mình.

Có người cả đời rong ruổi để tìm một mái nhà.

Có người đến cuối đời mới nhận ra…

Bản tâm mới chính là cố hương.

Bởi vậy, khi chiếc xe nhỏ lặng lẽ lăn bánh qua Đồng Đăng trong hành trình Vạn Dặm Nhân Gian, tôi không chỉ dừng lại trước một khối đá.

Tôi dừng lại trước chính mình.

Để nghe gió kể về một lời hẹn chưa từng cũ.

Để nghe núi kể về một cuộc đời chưa từng oán trách.

Để hiểu rằng…

Có những người không trở về.

Nhưng chính sự không trở về ấy, lại dẫn một người khác tìm được đường về lại với bản tâm.

Đó cũng là ý nghĩa của Vạn Dặm Nhân Gian.

Không phải hành trình chinh phục những cung đường.

Không phải hành trình ghi dấu những tọa độ.

Mà là hành trình đi qua muôn trùng nhân duyên, gặp gỡ muôn vàn phận người, để từng bước gột rửa bụi trần trong chính tâm mình.

Mỗi ngọn núi là một bài học.

Mỗi dòng sông là một lời kinh.

Mỗi cuộc gặp là một nhân duyên.

Mỗi cuộc chia ly là một lần học cách buông.

Và rồi, sau muôn dặm gió bụi…

Ta mới hiểu:

Điều đẹp nhất của một chuyến đi, không phải là đã đi được bao xa.

Mà là sau muôn trùng nhân duyên trên vạn dặm nhân gian…

ta đã tìm lại được chính mình.

Xin được dành “Vọng Phu Khúc” cho tất cả những ai đã từng yêu, từng chờ, từng mất mát, từng lạc lối.

Và cho những người vẫn đang lặng lẽ lên đường.

Biết đâu…

Ở cuối một con dốc nào đó.

Giữa một cơn gió nào đó.

Hay dưới bóng núi Đồng Đăng…

Bạn sẽ gặp lại người mình tìm kiếm bấy lâu.

Không phải một người nào khác.

Mà là chính mình.

────────────────────────────────────────

Khúc thứ sáu: Vạn Dặm Nhân Gian | Mơ Tiên

Có những cuộc gặp gỡ, cả một đời cũng không thể gọi tên.

Không phải vì đã quên.

Mà vì càng nhớ, chúng càng giống như một giấc mộng.

Những năm tháng cuối đời, khi đã đi qua gần hết vạn dặm nhân gian, tôi ít còn tiếc nuối điều gì, không còn tranh đua với ai. Danh vọng đã hư ảo như mây. Được mất cũng thoảng qua như những mùa gió cũ. Người đến rồi đi như lá qua thềm. Những con đường từng tưởng sẽ đi mãi, cuối cùng cũng đã nằm lại trong miền ký ức.

Chỉ có một điều…

vẫn thỉnh thoảng trở về giữa những đêm rất khuya.

Là em.

Không còn là cô gái của tuổi đôi mươi.

Không còn là cái nắm tay còn dang dở.

Không còn là một lời hẹn chưa thành.

Vẫn là một bóng hình dịu dàng trong Miền Nhớ, nhẹ như gió tháng Mười Hai vẫn thoảng qua quảng trường thành phố cũ.

Có người bước vào đời ta để cùng đi hết một quãng đường.

Có người chỉ đến để lại trong ta một tình yêu sâu đậm.

Rồi lặng lẽ trở thành một phần của nhân sinh.

Tôi bắt đầu hiểu rằng, giữa muôn vàn nhân duyên của đất trời, có những cuộc tương phùng vốn không sinh ra để là mãi mãi.

Mà để gìn giữ.

Như giữ một vầng trăng trên mặt hồ.

Như giữ hương của một cánh hoa đã rơi từ rất lâu.

Càng không nắm lấy, càng không mất đi.

Tuyết Anh trong tôi có lẽ vẫn luôn như thế.

Không còn ở phía trước để chờ.

Cũng chẳng ở phía sau để ngoảnh lại.

Em ở trong những khoảng lặng của thời gian.

Ở giữa một khúc nhạc.

Một buổi chiều bảng lảng mây.

Một tách trà còn nghi ngút khói.

Hay trong một cơn gió vô tình lướt qua vai áo, đủ khiến lòng tôi chợt mỉm cười.

“Vạn Dặm Nhân Gian | Mơ Tiên” không phải là khúc tơ tưởng một mối tình dang dở.

Đó là khúc hát của một tình yêu đã đi qua năm tháng mà vẫn vẹn nguyên vẻ đẹp thuần khiết như thuở ban sơ.

Bởi có người, dẫu cả đời không thể cùng nhau đi hết con đường…

vẫn sẽ cùng nhau sống trọn trong miền nhớ.

Và có những giấc mơ, càng xa thực tại, lại càng gần với điều chân thật nhất trong lòng người.

Sau tất cả những cuộc nổi trôi trên Vạn Dặm Nhân Gian, tôi mới hiểu rằng…

Tình yêu đẹp nhất không phải là giữ được một người ở bên mình.

Mà là sau bao mùa hợp tan của nhân thế, khi nhớ về họ, trái tim vẫn còn nguyên vẹn sự chân thành của ngày đầu gặp gỡ.

Đôi khi, giữa một chiều rất muộn của cuộc đời trên Vạn Dặm Nhân Gian, tôi vẫn ngước nhìn mây trắng trôi qua đỉnh núi và tự hỏi…

Ở một nơi nào đó trên Vạn Dặm Nhân Gian, em có còn mỉm cười tinh khôi như thuở nào không, Tuyết Anh?

────────────────────────────────────────

Khúc thứ bảy: Vạn Dặm Nhân Gian | Nàng Dáng Tiên

Người ta kể rằng, phía bãi Dương của miền biển Trầm Hương có một ngọn núi mang hình dáng một người con gái đang nằm nghiêng nhìn về biển Đông. Người đời gọi đó là núi Cô Tiên. Có người bảo chỉ là sự sắp đặt tình cờ của tạo hóa. Có người tin đó là sự tích về một nàng tiên vì yêu mà hóa đá.

Tôi không biết truyền thuyết ấy bắt đầu từ bao giờ.

Chỉ biết, vào một buổi chiều rất muộn, khi dừng chân trước biển Nha Trang, nhìn những con sóng nối nhau tìm về chân núi, tôi bỗng thấy câu chuyện ấy giống hệt cuộc đời của biết bao con người trong cõi nhân gian.

Có những cuộc gặp gỡ chỉ đủ dài như một ánh mắt.

Có những mối nhân duyên chỉ thoảng qua như một lời chưa kịp nói.

Có những người thương nhau đến tận cùng, nhưng số phận lại không viết cho họ một cuộc đoàn viên.

Rồi năm tháng trôi đi.

Người còn lại tiếp tục bước qua những mùa gió nổi.

Người ở lại hóa thành miền ký ức.

Nhưng tình yêu chân thật chưa bao giờ rời khỏi thế gian.

Nó lặng lẽ ở trong một ngọn núi.

Ở trong tiếng sóng.

Ở trong vầng trăng.

Ở trong một cái ngoái đầu của người lữ khách khi ngang qua miền biển Trầm Hương hôm nay.

Suốt hành trình của Vạn Dặm Nhân Gian, tôi đã gặp biết bao cuộc hợp tan. Có người những ngỡ là tri kỷ nhưng rồi cũng chỉ đồng hành một đoạn đường. Có người đi lạc giữa nhân duyên rồi mãi mãi không còn gặp lại. Có người tưởng đã mất, nhưng lại ở bên mình trong từng cơn gió, từng mùa mưa, từng miền ký ức.

Đến cuối cùng mới hiểu…

Không phải mọi tình yêu đều phải về cùng một mái nhà mới là hạnh phúc.

Không phải mọi lương duyên đều phải đi đến một cuộc hôn nhân mới là trọn vẹn.

Có những mối tình, vì không thuộc về nhau, mà thuộc về cả nhân gian.

Như nàng tiên năm ấy.

Nàng không giữ được người mình yêu.

Nhưng nàng giữ được một lời thề với đất trời.

Để ngàn năm sau, mỗi khi nhìn về ba đỉnh núi nằm nghiêng bên biển Trầm Hương, người đời vẫn còn nhớ rằng đã từng có một trái tim yêu đến mức chấp nhận hóa thành núi đá, chỉ để được ở lại nhìn theo bóng người mình thương.

Có lẽ…

Đó mới là dáng hình đẹp nhất của tình yêu.

Không phải níu giữ.

Không phải sở hữu.

Mà là sau muôn vàn được mất, sau vô thường hợp tan, vẫn nguyện hóa thành một miền bình yên trong ký ức của người mình yêu.

Và cũng từ truyền thuyết ấy, khúc ca này cất lên.

Như tiếng gió từ biển Đông tìm về đỉnh núi.

Như lời của một người lữ khách đã đi gần hết vạn dặm nhân gian, bỗng dừng chân dưới bóng núi Cô Tiên, để hiểu rằng…

Có những chuyện tình không đi đến một cuộc đoàn viên.

Nhưng vì chân thành…

Nên ngàn năm vẫn còn sống mãi trong lòng nhân gian.

────────────────────────────────────────

Khúc thứ tám: Vạn Dặm Nhân Gian | Một Giấc Mộng Vàng Đồ Bàn 

Có những địa danh biến mất khỏi bản đồ.

Có những vương triều chỉ còn lại vài dòng trong chính sử.

Nhưng cũng có những kinh thành, dù đã hóa thành gạch vụn và rêu phong, vẫn không bao giờ thật sự mất đi.

Bởi linh hồn của một dân tộc chưa bao giờ nằm trong tường thành.

Mà nằm trong tiếng trống.

Trong tiếng kèn.

Trong một điệu múa.

Trong những ngọn tháp vẫn lặng lẽ nhìn ra biển suốt nghìn năm.

Trên hành trình Vạn Dặm Nhân Gian, tôi đã đi qua rất nhiều miền đất. Có nơi níu chân người bằng núi cao. Có nơi giữ lòng người bằng biển rộng. Nhưng chỉ khi đứng giữa cổ đô Đồ Bàn, giữa những bóng tháp Chăm trầm mặc dưới nắng chiều Bình Định, tôi mới hiểu rằng…

Thời gian có thể chôn vùi một đế quốc.

Nhưng không thể chôn vùi một nền văn hiến.

Gió từ biển Đông vẫn ngày ngày đi qua những bức tường cổ.

Mang theo tiếng Pa-na-rưng dội về từ một triều đại đã ngủ yên.

Mang theo tiếng Sa-ra-nai réo rắt như gọi những đoàn quân voi năm cũ trở về.

Mang theo nhịp chân Áp-sa-ra vẫn uyển chuyển giữa ánh trăng, như chưa từng có một cuộc chia ly nào giữa lịch sử và hôm nay.

Tôi nhắm mắt.

Và trong khoảnh khắc ấy…

Tôi không còn đứng giữa một phế tích.

Tôi đang đứng giữa một kinh thành rực rỡ.

Cờ vàng phủ kín thành cao.

Voi trận rung chuyển mặt đất.

Tiếng tù và vọng khắp non sông.

Những đoàn chiến binh Chăm-pa trong giáp phục ánh vàng đi qua cổng thành như một dòng sông lửa.

Rồi tất cả…

Lại tan vào gió.

Chỉ còn những bóng tháp cô đơn đứng giữa trời.

Giống như đời người.

Có những tháng năm tưởng sẽ trường tồn.

Có những vinh quang tưởng sẽ bất diệt.

Có những quyền lực tưởng có thể thắng được thời gian.

Nhưng sau muôn vàn hưng phế…

Điều còn lại không phải ngai vàng.

Không phải thành quách.

Cũng không phải những cuộc chinh phạt.

Mà là ký ức của một nền văn hóa từng làm rực sáng một góc trời phương Nam.

Có lẽ…

Đó cũng là số phận của tất cả chúng ta.

Mỗi con người đều mang trong lòng một Đồ Bàn.

Một giấc mộng vàng của tuổi trẻ.

Một kinh thành từng rực rỡ.

Một thời oanh liệt.

Rồi một ngày…

Tất cả cũng sẽ trở thành hoài niệm.

Nhưng nếu đã từng sống chân thành.

Đã từng yêu cháy lòng.

Đã từng gìn giữ điều đẹp đẽ nhất của đời mình.

Thì dẫu thời gian có phủ lên mọi thứ một màu rêu cũ…

Linh hồn ấy vẫn sẽ còn ngân vang như tiếng Pa-na-rưng giữa đại ngàn.

Vẫn sẽ còn ngân nga như tiếng Sa-ra-nai giữa gió biển.

Vẫn sẽ còn uyển chuyển như điệu Áp-sa-ra dưới ánh trăng Đồ Bàn.

Và khúc ca này…

Là một nén hương bằng giai điệu.

Xin cúi đầu trước một nền văn hiến từng rực rỡ giữa non sông.

Xin cúi đầu trước những con người đã sống, đã yêu và đã ngã xuống để viết nên lịch sử.

Để hôm nay, trên vạn dặm nhân gian, mỗi khi chiều buông xuống những bóng tháp Chăm cô tịch…

Gió vẫn kể…

Một giấc mộng vàng mang tên Đồ Bàn.

Một giấc mộng đã khép lại trong lịch sử…

Nhưng sẽ còn mãi…

Trong trái tim những người biết lắng nghe tiếng gọi của non sông.

────────────────────────────────────────

Khúc thứ chín: Vạn Dặm Nhân Gian | Tiễn Người Về Cõi Trăm Năm 

Có người đi hết một đời để viết Hà nội mùa vắng những cơn mưa. Đến khi rời nhân gian… chính họ lại hóa thành bài thơ còn ở lại trong lòng người.

Trên vạn dặm nhân gian, có những cuộc chia tay không có ngày gặp lại.

Không tiếng khóc giữa quảng trường.

Không lời từ biệt giữa đám đông.

Chỉ có một cơn gió cuối mùa khẽ lật những trang bản thảo đã úa màu thời gian. Mực thơ vẫn còn thơm. Chỉ người viết… đã lặng lẽ đi xa.

Người thi sĩ ấy đã đi hết một kiếp phong trần để gom góp thành những câu thơ cho đời. Ông không giữ lại mùa thu cho riêng mình, cũng không giữ lại những cơn mưa của Hà Nội. Ông gửi tất cả vào thơ, để mỗi khi ai đó vô tình nghe lại một giai điệu quen, bỗng thấy lòng mình chùng xuống như vừa đánh rơi một miền ký ức.

Có những con người, khi còn sống chỉ lặng lẽ bước giữa nhân gian.

Đến khi rời nhân gian, mới hóa thành một khoảng trời trong ký ức của biết bao người.

Thân xác rồi sẽ trở về với cát bụi.

Mọi công danh rồi cũng theo gió mà tan.

Nhưng có những câu thơ không già đi cùng năm tháng.

Có những giai điệu không khép lại theo một đời người.

Chúng lặng lẽ ở lại, như mùi hoa sữa cuối mùa, như con đường Cổ Ngư xưa, như một buổi đầu đông Hà Nội vẫn hiu hiu gió lạnh. Mỗi lần cất lên, lại nhắc người còn sống rằng: đời người hữu hạn, nhưng tình yêu dành cho quê hương, cho ký ức và cho cái đẹp… có thể vượt qua cả thời gian.

“Vạn Dặm Nhân Gian | Tiễn Người Về Cõi Trăm Năm” không chỉ là một khúc ca tiễn biệt một thi nhân.

Đó còn là lời cúi đầu trước số phận của kiếp người.

Rằng ai rồi cũng sẽ có một ngày trả lại chiếc áo cũ cho cát bụi.

Chỉ khác nhau ở điều còn lưu lại sau bước chân cuối cùng.

Có người để lại một ngôi nhà.

Có người để lại một hàng cây.

Có người để lại một nụ cười.

Và có những người…

Để lại cho cả một thế hệ một khúc ca bất hủ.

Để mỗi khi giai điệu ấy ngân lên, người ta không chỉ nhớ một bài hát.

Mà nhớ một con người.

Nhớ một thời tuổi trẻ.

Nhớ một thành phố.

Nhớ một mùa đông.

Nhớ rằng giữa vô thường của vạn dặm nhân gian, có những câu thơ không bao giờ khép lại.

Và có những thi nhân…

Dẫu đã đi về cõi trăm năm,

vẫn còn lặng lẽ bước giữa lòng người…

qua từng câu hát:

”…Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa.”

────────────────────────────────────────

Khúc thứ mười: Vạn Dặm Nhân Gian | Bóng Chiều Phụ Mẫu 

“Người đời bôn ba trên vạn dặm nhân gian, để tìm kiếm danh vọng, để tìm kiếm tình yêu, để tìm kiếm tri kỷ. Nhưng rồi đến cuối con đường mới hiểu… điều đáng quý nhất trên đời chưa từng ở đâu xa, mà vẫn lặng lẽ sáng đèn dưới mái nhà cũ.”

Trong mười hai khúc gió của chương ngoại truyện Gió Tháng Mười Hai – Miền nhớ của một kẻ ở ẩn trong thành phố, có những khúc gió kể về núi cao, biển rộng, về những mối tình hóa đá, về những kinh thành một thời oanh liệt đã ngủ yên cùng lịch sử. Nhưng có lẽ, khúc gió khiến người lữ khách lặng im lâu nhất lại không đến từ non cao hay biển lớn, mà từ bóng lưng đã còng của cha và mái tóc đã bạc của mẹ.

Khi còn nhỏ, ta nghĩ cha mẹ là cả bầu trời. Lớn lên, ta mải miết đi về phía chân trời khác, ngỡ rằng phía trước là vô vàn mùa xuân, trong khi cha mẹ vẫn mãi đứng ở nơi cũ đợi mình trở về. Rồi đến một ngày, trong một cuộc điện thoại ngắn ngủi, cha không còn hỏi chuyện công việc, mẹ không còn nhắc đến tương lai, mà chỉ khẽ dặn: “Giữ gìn sức khỏe và bình an con nhé.” Khi ấy chợt hiểu… thời gian của cha mẹ đang lặng lẽ ít đi từng ngày.

Đời người vốn là một cuộc hành trình của nhân duyên và vô thường. Có những cuộc chia ly báo trước, cũng có một chuyến đi đã trở thành vĩnh biệt. Điều đau lòng nhất không phải là cha mẹ già đi, mà là ta cứ ngỡ vẫn còn rất nhiều ngày mai để trở về. Đến khi muốn nói một lời yêu thương, muốn ngồi thêm một bữa cơm, muốn rót thêm một tách trà… thì người xưa chỉ còn trong làn hương khói mỏng cuối chiều.

“Vạn Dặm  Nhân Gian | Bóng Chiều Phụ Mẫu” không chỉ là một khúc ca về đạo hiếu. Đó còn là lời nhắc nhở dành cho mỗi người đang đi giữa vạn dặm nhân gian: đừng để những điều thiêng liêng nhất trở thành điều tiếc nuối nhất.

Bởi cuối cùng, sau bao cuộc hợp tan, sau những tháng năm rong ruổi vì công danh, tình ái hay mộng lớn, điều còn ở lại trong sâu thẳm trái tim không phải là những gì ta đã đạt được, mà là bao nhiêu lần ta còn kịp trở về, còn được nắm lấy bàn tay gầy guộc của cha, còn được nghe tiếng mẹ nói giữa một buổi chiều bình yên.

Và có lẽ…

Đến cuối hành trình của vạn dặm nhân gian, ngọn núi cao nhất vẫn là bóng lưng của cha.

Biển rộng nhất vẫn là tấm lòng của mẹ.

Còn quê hương đẹp nhất…

Là nơi vẫn còn có người chờ ta về dùng một bữa cơm.

Trước khi…

Bóng chiều phụ mẫu…

Lặng lẽ ngả xuống phía hoàng hôn.

────────────────────────────────────────

Khúc thứ mười một: Vạn Dặm Nhân Gian | Ta Còn Lại Bao Lâu?

“Đi qua vạn dặm nhân gian, người ta thường hỏi mình đã có được những gì. Rồi khi tóc đã điểm sương, mới lặng lẽ tự hỏi… mình còn lại bao lâu.”

Có những câu hỏi không cần ai trả lời. Chỉ cần một buổi chiều gió lặng, một chiếc lá rơi, một mái tóc bạc trong gương… cũng đủ khiến cả cuộc đời bỗng chùng xuống.

Ta đã từng nghĩ thời gian còn rất dài.

Dài để tiếp tục yêu sâu một hình bóng cũ.

Dài để có những dịp nào về thăm cha mẹ.

Dài để nói một lời xin lỗi.

Dài để ôn lại một câu chuyện xưa.

Dài để sống cuộc đời mình vẫn hằng mong.

Nhưng vô thường chưa bao giờ hứa với bất kỳ ai một ngày mai.

Có những người vừa cùng ta nâng chén hôm qua, hôm nay hóa bóng mây. Có những cuộc hẹn còn chưa kịp thực hiện đã thành thiên cổ. Có những lời yêu chưa kịp nói, những lời tha thứ chưa kịp mở lòng… rồi mãi mãi vào miền nhớ thiên thu.

Đi qua muôn trùng nhân duyên, người lữ khách của Gió Tháng Mười Hai đã đi qua những mùa gió, những cuộc hợp tan, những đoạn đường tưởng như rất dài. Đến cuối cùng mới nhận ra, điều đáng tiếc nhất của đời người không phải là mất đi danh vọng hay phồn hoa, mà là để thời gian lặng lẽ mang đi những người mình thương yêu, khi trái tim còn chưa kịp nói hết một lời.

“Ta Còn Lại Bao Lâu” không phải là khúc ca của bi thương.

Đó là khúc gió đánh thức.

Đánh thức một trái tim còn đang mải mê giữa được và mất.

Đánh thức một con người còn đang tin rằng mình sẽ còn rất nhiều ngày mai.

Để rồi hiểu rằng, mỗi buổi sớm được mở mắt nhìn mặt trời, mỗi bữa cơm còn đủ người thân, mỗi cái nắm tay còn ấm, mỗi lời yêu còn có thể nói… đều là những phép màu mà cuộc đời lặng lẽ ban tặng.

Bởi trên vạn dặm nhân gian, điều quý giá nhất chưa bao giờ là ta đi được bao xa.

Mà là…

Khi hơi thở cuối cùng khép lại,

ta đã thật sự sống.

Đã thật sự yêu.

Đã thật sự trở về với những người cần mình nhất.

Và đã không để một lời thương nào… trở thành điều tiếc nuối.

Để rồi khi cơn gió cuối cùng đi qua,

người lữ khách chỉ mỉm cười nhìn bầu trời rất rộng,

nhẹ như một chiếc lá,

và khẽ hỏi…

“Nếu hôm nay là ngày cuối cùng… ta sẽ sống khác đi chăng?”

────────────────────────────────────────

Khúc cuối cùng: Vạn Dặm Nhân Gian | Trăng Treo 

Mười hai khúc gió trên vạn dặm nhân gian… cuối cùng cũng đi đến khúc cuối.
Người lữ khách ấy đã đi qua rất nhiều con đường.
Đi qua những ngọn núi mờ sương của trấn cổ D’ran. Đi qua tiếng cồng chiêng Buôn Đôn còn vọng giữa đại ngàn. Đi qua giấc mơ còn dang dở của người con gái mang dáng Tiên nằm lại với biển Trầm Hương. Đi qua lời thề hóa đá chờ chồng của nàng Tô thị vẫn còn ở quần thể di tích danh thắng Nhị - Tam Thanh, ngay cửa ngõ miền biên thùy phương Bắc. Đi qua vùng đất Quy Nhơn với một giấc mộng vàng Đồ Bàn đã ngủ yên trong cát bụi. Đi qua những lần tiễn biệt người thân về cõi trăm năm. Đi qua bóng chiều của cha mẹ đang ngắn dần theo năm tháng. Và đi qua cả câu hỏi đau nhất của đời người: ta còn lại bao lâu…
Mỗi cuộc gặp gỡ đều để lại một vết thương.
Mỗi cuộc chia ly đều lấy đi một phần tuổi trẻ.
Có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường rất ngắn, nhưng đủ để ở lại suốt một đời.
Có những lời yêu chưa từng kịp nói.
Có những bàn tay chưa kịp nắm.
Có những cuộc chia tay im lặng đến mức, nhiều năm sau nhớ lại, ta mới nhận ra đó đã là lần gặp cuối.
Rồi cũng có một người…
Một người mà dù thời gian đã phủ kín bằng bao mùa mưa nắng, dù tóc đã bạc theo sương gió, dù cuộc đời đã đi qua biết bao bến bờ khác, chỉ cần một đêm trăng sáng, một làn gió cũ, một bản nhạc quen… bóng hình ấy vẫn lặng lẽ trở về, ngồi xuống giữa ký ức, như chưa từng rời xa.
Thì ra…
Có những tình yêu không sinh ra để ở cùng nhau.
Mà để con người biết thế nào là yêu một ai đó đến hết cuộc đời, dù cuối cùng chỉ còn biết lặng lẽ chúc người ấy mãi được bình yên.
Suốt nửa đời người, ta cứ ngỡ hạnh phúc nằm ở phía trước.
Phải đi thêm một con đường.
Phải có thêm một danh phận.
Phải giữ thêm một người.
Phải thắng thêm một cuộc cờ.
Cho đến khi… 
Đi gần hết vạn dặm nhân gian, ta mới nhận ra… đã nhầm đường.
Điều quý giá nhất chưa từng ở cuối con đường.
Nó vẫn ở nguyên nơi ta đã rời đi từ thuở ban đầu.
Giống như vầng trăng.
Ngàn năm vẫn lặng lẽ treo trên đỉnh núi.
Không vì ai đến mà sáng hơn.
Không vì ai đi mà vơi đi.
Chỉ có lòng người mãi rong ruổi giữa được và mất, giữa yêu thương và ly biệt, giữa vinh quang và tiếc nuối, để rồi sau muôn vàn nhân duyên mới đủ mỏi mệt mà chịu dừng lại.
Đêm ấy…
Dưới mái hiên Vô Ưu Cốc giữa ngàn thông Lạc Dương.
Một chén trà còn nghi ngút khói.
Một dòng suối vẫn chảy như từ nghìn năm trước.
Rừng thông vẫn hát khúc ca cũ.
Và vầng trăng vẫn treo giữa lưng trời.
Người lữ khách không còn hỏi cuộc đời đúng hay sai.
Không còn hỏi vì sao yêu mà phải biệt ly.
Không còn hỏi vì sao có những người chỉ để nhớ.
Ta chỉ lặng lẽ mỉm cười.
Bởi cuối cùng đã hiểu…
Vạn dặm nhân gian không phải là hành trình đi đến một nơi nào đó.
Mà là hành trình đi hết những cuộc hợp tan, đi hết những lần được mất, đi hết những lần yêu thương và đau khổ…
Để một con người, sau tất cả, vẫn còn giữ được một tấm chân tâm.
Và khi khúc gió tháng Mười Hai cuối cùng lắng lại…
Ngoài kia…
Gió vẫn thổi.
Suối vẫn chảy.
Thông vẫn reo.
Trăng vẫn treo.
Chỉ còn người lữ khách…
Sau một đời đi hết vạn dặm nhân gian…
Đã bình yên trở về.
Với chính mình.

HẾT

.

꧁ Gió Tháng Mười Hai 

| Miền Nhớ của một kẻ ở ẩn trong thành phố |


  ← Chương trước | Mục lục | Chương sau →

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Trang chủ

Gió Tháng Mười Hai

MỤC LỤC Lời tựa Chương 1 – Đứa con cả Chương 2 – Người đàn ông của chế độ cũ Chương 3 – Rời Cai Lậy Chương 4 – Biển làm tôi tự tin Chương 5 – V. Chương 6 – Tuyết Anh Chương 7 – 900 ngày Chương 8 – V. trở lại Chương 9 – Quảng trường tháng Mười Hai  Chương 10 – Ánh mắt anh T . Chương 11 – Cuộc hôn nhân im lặng Chương 12 – Miền nhớ và Kẻ ở ẩn trong thành phố  Đoạn kết Ngoại truyện 

Lời tựa

Có những tình yêu không kết thúc bằng chia tay. Chúng kết thúc bằng … một khoảnh khắc im lặng. Và có những bản án không do bất kỳ tòa án nào tuyên. Nhưng ta vẫn phải mang theo nó suốt phần đời còn lại. Đây là câu chuyện của một người đàn ông đã sống hơn nửa đời người… nhưng vẫn chưa bao giờ thoát khỏi một đêm tháng Mười Hai định mệnh của tuổi hai mươi. Đêm đó, giữa quảng trường thành phố, người con gái anh yêu đã nói một câu: “Mình cưới nhau đi.” Chỉ cần một câu trả lời. Chỉ một lời thôi. Nhưng anh đã không nói gì. Không phải vì hết yêu. Không phải vì phản bội. Mà vì một nỗi sợ sâu hơn cả tình yêu: anh sợ cuộc đời sau này của cô khổ vì cái bóng quá khứ đầy mặc cảm của gia đình mình khi ấy. Để rồi một người lặng lẽ rời khỏi quảng trường thành phố trong đêm tháng Mười Hai định mệnh. Từ đó… Hai mươi lăm năm trôi qua. Anh có gia đình. Có trách nhiệm. Có một cuộc sống mà nhìn từ bên ngoài tưởng như bình yên. Nhưng mỗi khi tháng Mười Hai trở lại, một cơn gió cũ vẫn lặng lẽ quay về thổi qua M...