Có những thứ không rời đi…
Chỉ là ta không còn quay lại.
***
Ta đi qua… một cuộc người rất chậm
Giữa phố đông… như chiếc lá cuối mùa
Bao năm tháng… gom thành cơn gió muộn
Thổi ngang đời… rồi lặng lẽ thành mưa.
Thành phố ấy… chưa bao giờ dừng bước
Đèn vẫn vàng… qua từng ngả người đi
Chỉ riêng ta… tự mình làm chiếc bóng
Ẩn vào đêm… để khỏi lạc chính mình.
Có những cuộc chia ly… không cần nước mắt
Chỉ một lần… ngoảnh lại… đủ đau rồi
Người đã khuất… giữa muôn ngàn khuôn mặt
Ta cũng dần… khuất khỏi một cuộc đời.
Từng nâng niu… những điều như bất tử
Đến cuối cùng… cũng hóa bụi trên tay
Danh là gió… tình là vầng trăng vỡ
Chạm càng gần… càng lạnh phía đêm dài.
Có những vết thương… chẳng còn ai thấy
Vẫn âm thầm… nở trắng tựa hoa sương
Mỗi nụ cười… là một lần khâu vá
Một kiếp người… vá mãi chẳng lành hơn.
Rồi cũng hiểu… điều cuối cùng giữ lại
Chẳng phải danh… chẳng phải tiếng khen chê
Chỉ một người… từng đi qua miền nhớ
Đủ để lòng… còn ấm suốt cơn mê.
Ta chọn sống… như rêu bên thềm đá
Không hơn ai… cũng chẳng oán hờn ai
Một hơi thở… bình yên hơn vạn tiếng
Giữa nhân gian… đầy được mất, đúng sai.
Dẫu mai này… thành phố còn thức mãi
Xin đừng tìm… dấu chân cũ của ta
Kẻ ở ẩn… chưa từng mong ai nhớ
Chỉ mong đời… bớt một chút phong ba.
Nếu ai đó… vô tình qua miền nhớ
Xin dừng chân… một khoảnh khắc mà thôi
Nghe chiếc lá… rơi vào miền tĩnh lặng
Biết đâu là… ta vừa ghé qua đây.
Cuộc người ấy… chỉ là vạn dặm gió
Đến rồi đi… như khói mỏng đầu non
Trăm năm nữa… ai cũng thành ký ức
Chỉ chân tình… còn ở lại… mà thôi.
Câu chuyện cũ… xin nhẹ lòng khép lại
Mọi chia ly… đều mở một bình minh
Nếu còn nhớ… xin nhớ người đi khuất
Đã từng yêu… cả một kiếp lặng thinh.
Gió tháng mười hai… rồi cũng về với gió
Lá cuối mùa… rồi cũng hóa hư không
Chỉ miền nhớ… chẳng bao giờ khép lại
Trong một người… còn đứng… giữa mùa đông.
Sài Gòn, 21/12/2004
Gió Tháng Mười Hai | Miền Nhớ của một kẻ ở ẩn trong thành phố
Nhạc hay quá
Trả lờiXóa