Chuyển đến nội dung chính

Chương 7 - 900 ngày

Đang cập nhật. Vui lòng quay lại sau!



  ← Chương trước | Mục lục | Chương sau →

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Trang chủ

Gió Tháng Mười Hai

MỤC LỤC Lời tựa Chương 1 – Đứa con cả Chương 2 – Người đàn ông của chế độ cũ Chương 3 – Rời Cai Lậy Chương 4 – Biển làm tôi tự tin Chương 5 – V. Chương 6 – Tuyết Anh Chương 7 – 900 ngày Chương 8 – V. trở lại Chương 9 – Quảng trường tháng Mười Hai  Chương 10 – Ánh mắt anh T . Chương 11 – Cuộc hôn nhân im lặng Chương 12 – Miền Nhớ của một kẻ ở ẩn trong thành phố  Đoạn kết Du khúc Gió Tháng Mười Hai  Tản khúc Gió Tháng Mười Hai Lời cuối của kẻ ở ẩn trong thành phố 

Đoạn kết

Có những thứ không rời đi…               Chỉ là ta không còn quay lại.                                         *** Ta đi qua… một cuộc người rất chậm Giữa phố đông… như chiếc lá cuối mùa Bao năm tháng… gom thành cơn gió muộn Thổi ngang đời… rồi lặng lẽ thành mưa. Thành phố ấy… chưa bao giờ dừng bước Đèn vẫn vàng… qua từng ngả người đi Chỉ riêng ta… tự mình làm chiếc bóng Ẩn vào đêm… để khỏi lạc chính mình. Có những cuộc chia ly… không cần nước mắt Chỉ một lần… ngoảnh lại… đủ đau rồi Người đã khuất… giữa muôn ngàn khuôn mặt Ta cũng dần… khuất khỏi một cuộc đời. Từng nâng niu… những điều như bất tử Đến cuối cùng… cũng hóa bụi trên tay Danh là gió… tình là vầng trăng vỡ Chạm càng gần… càng lạnh phía đêm dài. Có những vết thương… chẳng còn ai thấy Vẫn âm thầm… nở trắng tựa hoa sương Mỗi nụ cười… là một lần khâu vá Một kiếp người… vá mãi chẳng lành hơn. Rồi c...