Có những tình yêu không kết thúc bằng chia tay.
Chúng kết thúc bằng … một khoảnh khắc im lặng.
Và có những bản án không do bất kỳ tòa án nào tuyên.
Nhưng ta vẫn phải mang theo nó suốt phần đời còn lại.
Đây là câu chuyện của một người đàn ông đã sống hơn nửa đời người…
nhưng vẫn chưa bao giờ thoát khỏi một đêm tháng Mười Hai định mệnh của tuổi hai mươi.
Đêm đó, giữa quảng trường thành phố, người con gái anh yêu đã nói một câu:
“Mình cưới nhau đi.”
Chỉ cần một câu trả lời.
Chỉ một lời thôi.
Nhưng anh đã không nói gì.
Không phải vì hết yêu.
Không phải vì phản bội.
Mà vì một nỗi sợ sâu hơn cả tình yêu:
anh sợ cuộc đời sau này của cô khổ vì cái bóng quá khứ đầy mặc cảm của gia đình mình khi ấy.
Để rồi một người lặng lẽ rời khỏi quảng trường thành phố trong đêm tháng Mười Hai định mệnh.
Từ đó…
Hai mươi lăm năm trôi qua.
Anh có gia đình.
Có trách nhiệm.
Có một cuộc sống mà nhìn từ bên ngoài tưởng như bình yên.
Nhưng mỗi khi tháng Mười Hai trở lại, một cơn gió cũ vẫn lặng lẽ quay về thổi qua Miền Nhớ - miền ký ức của riêng anh.
Có những câu chuyện được viết để tự hào, để được công nhận.
Còn câu chuyện này…
được viết như một lời sám hối.
trong Miền Nhớ.
Gió Tháng Mười Hai - Miền Nhớ của một kẻ ở ẩn trong thành phố.
← Chương trước | Mục lục | Chương sau →
Nhận xét
Đăng nhận xét
Nhận xét của bạn đã được đăng & đang chờ duyệt. Cảm ơn sự kiên nhẫn của bạn!